Tầng lớp trung lưu

From democracy-handbook.org
Jump to: navigation, search

Trong các hệ thống kinh tế, nơi mọi người được tự do hành động theo khả năng tốt nhất của mình, luật pháp bảo đảm để không có sự bóc lột hay lừa gạt lẫn nhau . Trong xã hội này thường xuất hiện rộng rãi một tầng lớp trung lưu. Các tầng lớp trung lưu bao gồm cả công nhân, nông dân, cán bộ, học giả, thương nhân, thợ thủ công, nghệ sĩ, công chức và viên chức công cộng khác, và là xương sống của nền dân chủ.

Đây là tầng lớp trung lưu, bảo đảm ổn định kinh tế và thịnh vượng, và nó là một trong những người có nhiều thời gian và khả năng để tham gia vào chính trị.

Họ cũng có một số lợi ích chung khi xã hội hoạt động. Những lợi ích không nhất thiết phải giống với lợi ích của giới thượng lưu, những người có thể đủ khả năng để trả tiền cho lợi ích riêng của họ. Và người dân thì thường không có dư thì giờ, phương tiện để suy nghĩ lâu dài và tham gia vào chính trị.

Người ta có thể lập luận rằng, ở một số nước có khuynh hướng xã hội (quốc gia với nhiều phúc lợi công cộng), tầng lớp trung lưu được mở rộng để bao gồm những người không có khả năng nuôi sống chính mình. và nhà nước phúc lợi như vậy là một sự bảo đảm cho nền dân chủ: nhà nước tự bảo vệ mình không để tạo ra một lượng lớn giai cấp hạ lưu nghèo khổ.

Nhưng cũng có thể lập luận ngược lại: rằng trong nhà nước phúc lợi có rất nhiều người dân phụ thuộc vào phúc lợi xã hội và do đó không có động cơ để cải thiện tình huống của riêng mình, và vì vậy không còn tự do để tham gia vào chính trị.

Cả hai lập luận đều có độ chính xác riêng và minh họa về sự khả thi của nền dân chủ. Lý do mà cả hai lập luận đều đúng, là sự khác nhau của con người. Đối với một số người, hệ thống kiểu xã hội là lý do để không làm việc và đóng góp cho xã hội, một số khác thì hệ thống xã hội là sự giúp đỡ tạm thời để tránh những khó khăn về tài chính.

Nếu không có tầng lớp trung lưu

Để minh họa tầm quan trọng của tầng lớp trung lưu cho nền dân chủ, ta có thể lấy một ví dụ như ở Nga. Người ta thường thấy rằng một trong những lý do tại sao quyền lực chính trị ở Nga luôn nhanh chóng tập trung vào một nhóm nhỏ, đó là nước này đã không bao giờ có một tầng lớp trung lưu. Trong khi các nền kinh tế Tây Âu dần dần tạo ra một tầng lớp trung lưu lớn dần của nghệ nhân và thợ ở các thị trấn từ 1300 trở đi, thì ở Nga chỉ có nông dân và địa chủ. Khi cuộc Cách mạng Nga năm 1917 nổ ra, chỉ có hầu như nông dân, công nhân, binh lính, quý tộc và chủ đất. Ngoài ra không có nhiều các nghệ nhân độc lập, chủ ngân hàng, thương nhân, chủ hãng, thương nhân, cán bộ, nhà giáo dục và nghệ sĩ, như đã làm ở phương Tây. Ở phương Tây hai điều đó đã dẫn tới phát triển dân chủ trong những năm 1800: giới trung lưu mong muốn có một quyền lực chính trị bằng với ảnh hưởng kinh tế của họ. Thứ hai, các nhóm khác với nhiều lợi ích khác nhau, và họ bắt đầu tranh giành quyền lực mà không có ai trong số họ có thể chiếm được chiến thắng tuyệt đối. Ở Nga chỉ có Nga hoàng, các địa chủ và giới quý tộc áp bức công nhân và nông dân cho đến cách mạng năm 1917, bởi vì công nhân và nông dân không có quyền lực kinh tế.


Khi bạn muốn dịch thuật, nhấn edit Vui lòng viết trên những dòng có sẵn dấu chấm, và hãy cẩn thận, xin đừng xóa hoặc thay đổi bản văn và mật mã(code) có sẵn ở dưới.

Chương kế tiếp: An ninh, Chủ quyền