Tự do tranh luận

From democracy-handbook.org
Jump to: navigation, search
Democracy-handbook proof.png

Tự do ngôn luận và hội họp là những nguyên tắc cơ bản cho mọi nền dân chủ. Bí mật của thư từ và sư bất khả xâm phạm của gia cư đều giống như vậy . Trong một nền dân chủ người ta có thể hội họp bất cứ nơi nào và nói chuyện với ai về bất cứ điều gì. Tuy vậy Tự do ngôn luận cũng làm phát sinh một số tình huống khó xử.

Tự do hình thức và thực tế

Có hai loại tự do ngôn luận trong một nền dân chủ. Tự do ngôn luận gọi là “hình thức” khi mà nhà nước không thực hiện kiểm duyệt. Không có ai,quyết định trước những gì có thể được công bố hoặc không công bố. Một trong những trường hợp ngoại lệ liên quan đến trẻ em, mà nhà nước có thể thiết lập độ tuổi giới hạn trên phim ảnh và trò chơi máy tính hoặc liên quan đến nội dung khiêu dâm trẻ em.

Tự do ngôn luận “thực tế” có nghĩa là mặc dù không bị kiểm duyệt nhưng nó không phải là không có giới hạn. Trong công chúng luôn luôn là một sự tự do với trách nhiệm và pháp luật quyết định các giới hạn này. Ví dụ, có thể có các quy định chống lại phỉ báng, vu khống, phân biệt chủng tộc và xúc phạm. Những quy định này dùng để đảm bảo các cá nhân và các nhóm thiểu số chống lại các cuộc tấn công bằng lời nói, chiến dịch bôi nhọ hoặc vi phạm, mà nếu không có những quy định này, thì có thể rất khó khăn để ngăn chặn hoặc tự bảo vệ chính mình.

Phỉ báng và vu khống

Phỉ báng là những lời cáo buộc gây tổn thương cho con người – hay là "chấn thương" trong tiếng Anh. Có hai loại: xúc phạm danh dự và đổ tội cho người khác .

Xúc phạm danh dự ví dụ, nói rằng một người ngu ngốc hoặc không đáng tin. Điều xúc phạm này trở thành nghiêm trọng và dai dẳng cho đến khi nó sẽ bị trừng phạt. Khái quát, lời phỉ báng như thế theo pháp luật là xâm phậm đến con người. Nhưng chính những người thốt ra những lời nói như thế, mới đúng là những lời thiếu duyên dáng và hầu như hành xử là ngu ngốc và không đáng tin. Đổ tội là buộc tội hình sự cho người khác. Ví dụ, rằng bạn bị cáo buộc ăn trộm hoặc lừa đảo. Bạn cảm thấy bị xúc phạm, bạn có thể kiện người nói điều phỉ báng này. Ở châu Âu tuỳ vào người cáo buộc,phải chứng minh các lời phỉ bang là đúng. Nếu không thể chứng minh được thì sẽ bị toà xét xử. Còn ở Hoa Kỳ thì ngược lại. bên bị xúc phạm cần chứng minh rằng cáo buộc là không đúng sự thật.

Nếu chứng tỏ rằng điều cáo buộc là đúng - người thực sự là ăn cắp hoặc lửa đảo – thì đó không phải là sự phỉ báng, mà người bị cáo đã sai trái luật, và rồi sẽ bị truy tố bằng cách khác, Còn vu khống chính là sự lặp lại có hệ thống về phỉ báng.

Phân biệt chủng tộc

Cấm phân biệt chủng tộc hoặc cấm một số hình thức của chiến dịch bôi nhọ cá nhân là bảo vệ cho tất cả mọi ngưởi và bảo đảm dân chủ. Điều này bảo đảm rằng không có sự tấn công xảy ra cho một cá nhân.

Làm thế nào để bảo vệ các nhóm – đúng hơn là nói đến thiểu số - chống lại các phân biệt chủng tộc hoặc các lời phát biểu tương tự là một thử thách. Dân chủ đề cập các quyền về cá nhân,chứ không phải về nhóm. Lý do là mỗi cá nhân theo định nghĩa của nhân bản chủ nghĩa là bất khả xâm phạm và có quyền đòi hỏi sự tôn trọng cơ bản, còn đối với nhóm thi không có như vậy. Một số nhóm được định nghĩa bởi hành động gây tội phạm của họ, ví dụ như các băng nhóm mafia, và họ đã không như là nhóm xứng đáng với sự tôn trọng. Những cá nhân trong nhóm mafia có quyền đối xử bình đẳng trong hệ thống pháp lý nhưmọi người khác, Nhưng cả nhóm không có quyền đòi hỏi được bảo vệ.

Tình trạng sẽ khác đối với các nhóm thiểu số như sắc tộc, tôn giáo và tình dục hay người khuyết tật. Ở đây, cá nhân tất nhiên,cũng có quyền đòi hỏi được tôn trọng và được luật pháp bảo vệ, nhưng nó thường là nhóm mà con người đang bị tấn công, bị xách nhiễu hoặc bị nói xấu. Nhiều nơi có lệnh cấm phát biểu có tính phân biệt chủng tộc hay còn được gọi là phát ngôn gây thù ghét mà nhắm vào các nhóm. Những nơi khác bạn chỉ có thể đòi hỏi được bảo vệ như là cá nhân. Làm thế nào để pháp luật vận hành trong lĩnh vực này, không những hiệu quả về pháp lý liên quan đến việc bảo vệ các nhóm thiểu số khác nhau mà còn chiụ thay đổi tuỳ các nước.

Một trong những vấn đề phát biểu gây thù hận với các nhóm là làm cho những cá nhân,cảm thấy bị liên lụy. Thứ hai là để loại các cá nhân từ các nhóm tham gia tự do tranh luận bởi vì nó đã bị coi thường trước và đặt trong một vị trí bị tổn thương. Thứ ba là nhắm tấn công vào ngay cá nhân. Hơn nữa, những phát biểu gây hấn từng dẫn tới một số cuộc tấn công bạo lực tồi tệ nhất lịch sử, lên toàn bộ nhóm người

Lăng mạ

Ngăn cấm sự lăng mạ không phải là một phần của xã hội dân chủ, vì nó không nhắm đến con người nhưng nhắm đến ý tưởng Một trong những cơ sở của cuộc tranh luận tự do và dân chủ là tất cả những ý tưởng có thể được thảo luận,,được chỉ trích và có thể bị loại bỏ hoặc chế nhạo. Ngay cả các ý tưởng tôn giáo và Kinh Thánh cũng vậy Một lập luận thực dụng cho việc ngăn cấm sự lăng mạ, dù ngay trong nền dân chủ, là để bảo đảm yên bình xã.hội. Do vậy, việc ngăn cấm lăng mạ không phải vì thần thánh hay tiên tri, mà vì xã hội để con người được phép chỉ trích hay bày tỏ ý kiến của mình. Hơn nữa việc ngăn cấm này có thể giới hạn bớt sự bạo động giữa những thành phần dân chúng có tín ngưỡng riêng. Để việc ngăn cấm lăng mạ có thể được chấp nhận trong một xã hội dân chủ, đòi hỏi nhà nước phải bảo đảm tự do tôn giáo và chính nhà nước phải hoàn toàn độc lập với tôn giáo. Nếu nhà nước dính dán với một tôn giáo cụ thể nào, thì việc cấm lăng mạ và mọi cấm đoán chỉ trích về tôn giáo, sẽ đồng thời là ngăn cấm chỉ trích nhà nước. Như vậy sẽ không có được tự do ngôn luận

Tự do ngôn luân - Luật và Đạo đức

Tự do ngôn luận là một trong những tình huống khó xử của dân chủ, và người ta không thể định nghĩa trước một cách chính xác là giới hạn tự do ngôn luận ở đâu và như thế nào. Một mặt, dân chủ có nghĩa là chúng ta có thể bày tỏ ý kiến của mình một cách tự do. Mặt khác, dân chủ cũng có nghĩa là tất cả đều cảm thấy an toàn sống bên nhau. Một cách khả dĩ để đặt vấn đề về tự do ngôn luận là cần phân biệt giữa pháp luật và đạo đức.

Hợp pháp đó là một điều kiện tiên quyết cho dân chủ, và rằng tất cả mọi điều đều có thể được nói ra – trong chừng mực không là những thông tin sai lạc hay những điều chắc chắn giả dối . Nó cũng là một điều kiện tiên quyết cho vận hành xã hội mà đạo đức được thể hiển để đối xử với nhau và tôn trọng lẫn nhau, và không phải luôn luôn cần nói ra tất cả mọi thứ bạn nghĩ.

Sự trêu ghẹo là một thí dụ: Khi gọi một đồng nghiệp nặng thừa cân hoặc gọi bạn cùng lớp là "đồ lợn béo" hay cái gì tương tự,,thì theo luật là được phép. Nhưng trêu chọc anh ta kiểu đó thì không có đạo đức chút nào.

Sự khác biệt giữa pháp luật và đạo đức là người nào vi phạm luật thì sẽ bị chính quyền trừng phạt, còn những hành vi trái đạo đức, thì người dân thường giải quyết mà không có sự can thiệp từ chính quyền.



Khi bạn muốn dịch thuật, nhấn edit Vui lòng viết trên những dòng có sẵn dấu chấm, và hãy cẩn thận, xin đừng xóa hoặc thay đổi bản văn và mật mã(code) có sẵn ở dưới.

Chương kế tiếp: Tự do đi lại